Trong một cuộc họp, ai cũng muốn được tham gia, được chú ý, được cống hiến, và cách dễ nhất để cống hiến là đưa ra những nhận xét kiểu: «đúng vậy …nhưng…» một ý tưởng được đưa ra hợp lý tới 95%, nhưng mọi người lại có khuynh hướng chú ý tới 5% ít hợp lý hơn đó.Liệu gợi ý này có phù hợp với chính sách và kinh nghiệm của chúng ta?Giờ đã đến lúc chúng ta nhìn nhận lại toàn bộ vấn đề theo cách chúng ta nghĩ, tất cả hãy sử dụng chiếc mũ đỏ tư duy và nói cho tôi biết lựa chọn mang tính cảm xúc.Còn trong các lĩnh vực khác, chẳng hạn trong lĩnh vực kinh doanh hoặc những chuyện cá nhân, bản thân người nghĩ chính là những chuyên gia và anh ta đưa ra được những ý tưởng.Cảm xúc chính là một phần cần thiết của quá trình tư duy, nó không phải là phần thừa của hệ thống tư duy, cũng như không phải là những thói quen còn sót lại của thời kỳ ăn hang ở lỗ.Sự suy đoán cần phải luôn luôn xuất phát từ viễn cảnh tốt nhất có thể.Chỉ với một lỗi lầm ngớ ngẩn chúng ta sẽ trở thành người ngoài cuộc,cho dù trước đó chúng ta là một người sáng tạo đến thế nào.Sau đó tôi sẽ cất chiếc mũ đỏ đi và không sử dụng lại nó nữa.Chiếc bản đồ nhờ đó càng ngày càng rõ nét hơn, hoàn thiện hơn.… Những người mua hàng thường trả tiền cho hàng hóa mà họ mua.