Họ mang tật mâu thuẫn mà không ai kết án.Ta thấy có nhiều cơ quan giáo dục mà trong đó nhà giáo dục chỉ sống phớt ngoài da với một số bạn trai.Muốn am tường các tác vi các bạn trai trong tuổi nầy thì cứ hỏi các bực cha mẹ và nhà giáo.Dĩ nhiên hình thức rất cần và tuổi xuân là tuổi vui vẻ, nhưng nếu không có một lý tưởng giáo dục nhất định không thể có một tương lai huy hoàng.Rủi mất thăng bằng, cậu té trên nền xi măng mà không biết tởn.Họ hé thấy một hai bề trái của cuộc đời muôn mặt, họ muốn tự tân, muốn thế giới đổi tốt đẹp.Ta thử coi họ lật hạ cái gì.Cưu mang con trong dạ, mẹ nhớ con từng giây phút.Tại tài lôi cuốn? Tiền lòa con mắt? Cũng có.Tôi chỉ biết ông qua loa vậy.
