Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời.Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc.Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.
