Tôi đã phải trải cái cảnh ngủ trong một căn phòng lạnh tới 15 độ dưới số không.Người đàn bà mà ông đã gặp có biết bao nỗi buồn phiền về gia đình.Song thân tôi làm việc như mọi: 16 giờ một ngày.Áp lực đó không chịu nổi, phải xả bớt đi mới được.Tôi sợ hãi, không biết nên làm gì, nước mắt chảy ròng ròng.Chứng tiểu đường (nước tiểu có nhiều đường) của những người lo lắng quá.Tôi hiểu tại sao có những người đâm đầu từ trên lầu xuống đất.Gần như quên rằng đã có hồi đau bao tử và đau ruột.Mấy ngàn năm sau, loài người vẫn còn đọc và thích đoạn văn bất hủ của Platon tả cái chết đó - đoạn văn ấy là một đoạn đẹp nhất, cảm động nhất trong văn học từ xưa tới nay.Khách đã tới cửa rồi, không sao thay kịp nữa.
