Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.Có lẽ mình nên im lặng.Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau.Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc.Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh.Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.
