Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất.Về trả vay, cho nhận.Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.Nhưng không phải là tất cả.Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.Bắt đầu nghe những tiếng động khác.Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.