Một hôm ông viết vào nhật ký như vậy: "Hôm nay tôi sắp gặp những kẻ đa ngôn, những kẻ ích kỷ, tự phụ và vô ơn bạc nghĩa.Vậy mà ngay trong năm đầu, ông đã thâu được 5.Vì chỉ có cơm hôm nay mới là thứ cơm ta có ăn được.Cô ta nói: "Hồi ấy tôi sợ sẽ phát điên.Tôi xin Ngài cho tôi nuôi nổi vợ con tôi.Nhưng không ai chịu nuôi tôi và em tôi hết.Vì gia ân cho người là một dấu hiệu cao cả thì thụ ân của người khác là một dấu hiệu kém hèn".Còn Hellen Keller đui, điếc và câm thì lại ca tụng: "Đời sống sao mà đẹp thế ta!".Nhưng dần dà năm này qua năm khác, tôi nhận thấy rằng tức giận cũng chẳng ích gì, chỉ thêm chán nản.Rồi tôi rán cải thiện nó bằng cách tận hưởng những ngày còn lại".
