Một số sự việc trong quá khứ đã không diễn ra đúng theo sở nguyện của bạn.Bạn “đến đó” bằng cách nhận ra rằng bạn vốn đã ở đó rồi.Do đó, nhu cầu tâm lý muốn trở thành thứ gì đó khác hơn con người của bạn không còn ở đó nữa.Rồi với những lần giải thích sai lầm đó, ý nghĩa thực sự của chúng đã hoàn toàn mất hẳn.Việc đầu tiên phải ghi nhớ là: Bao lâu bạn vẫn còn tạo ra một nhân cách cho bản thân mình từ đau khổ, bấy lâu bạn vẫn không thể thoát ra khỏi nó được.Dù các ý nghĩ và xúc cảm của bạn về tình huống này có biện minh được hay không cũng không quan trọng.Con đường khổ giá là hành trình đảo ngược hoàn toàn.Nếu xem xét thật kỹ, bạn sẽ thấy thái độ ấy đã bị vấy bẩn bởi tâm lý tiêu cực dưới dạng bực bội thầm kín, và do đó nó hoàn toàn không phải là vâng phục mà là thái độ phản kháng trá hình.Ông thấy đó, kinh nghiệm đã lùi vào quá khứ.Cái đối cực luôn luôn phụ thuộc lẫn nhau.
