Người nghèo và đa số người thuộc tầng lớp trung lưu không sẵn sàng đối mặt với sự không thoải mái, bởi vì được sống thoải mái là sự ưu tiên lớn nhất của họ.Trong cuốn sách nổi tiếng “Nhà Triệu Phú Một Phút” (The One Minute Millionaire), những người bạn tốt của tôi là Mark Victor Hansen và Robert Allen đã trích dẫn câu chuyện bất hủ của Russell H.Cô sống giản dị như những người dân địa phương, chứ không phải theo kiểu khách du lịch nên hầu như cô không mấy khi tiêu đến tiền.Thử xem đó là món gì.Tôi thậm chí còn quay lại trường đại học và lấy được tấm bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh.Thực tế này sẽ không quan trọng nếu họ cảm thấy mình hạnh phúc.Khúc mắc chính là ở chỗ này.Khi tôi đã giàu lên, tôi lại nhặt bất cứ cái gì, chỉ cần trông chúng có vẻ giống tiền.Mỗi ý nghĩ bạn có sẽ hoặc là một sự đầu tư, hoặc là một khoản chi phí.Tôi muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện với những ví dụ lấy từ thực tế mà tôi đã trải nghiệm, không phải để phàn nàn mà chỉ nhằm minh họa cho quy tắc này.
