Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất.Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi.Nhiều điểm rất giống tôi.Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược.Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì.Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình.Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị.Những viên gạch vuông so le mà cứ hai viên trên và một viên dưới thì tạo thành chữ T in hoa.Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu.
