Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực.Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.Lăn về đâu? Mình chẳng biết.Mọi người vẫn thấy bình thường.Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe.Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác.Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách.Cũng có thể là khuôn mặt cũ.Chúng là những bước chân của suy nghĩ.