Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.Không biết thì khó trách.Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu.Để tí nữa em bảo cháu vào.Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.Nhưng như thế là em còn muốn.Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.