Cũng thành thói quen rồi.Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường.Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ.Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non.Các anh chị chưa bao giờ dám thế.Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân.Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác.Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn.