Tôi quen một người ở Chicago có nhiều lẽ để phàn nàn về sự vô ơn của con riêng vợ.Như vậy, tất nhiên họ thiếu thốn, thành thử bây giờ họ không sung sướng bằng lúc trước, vì họ đã xài quá lố từ khi lợi tức tăng lên".Thực rõ ràng như mực đen trên giấy trắng.Mà đại đa số những bệnh nhân đó đều có thể khoẻ mạnh, đi đứng như thường, ngay từ hôm nay, sống một đời sung sướng, hay hơn nữa, một đời hữu ích nếu họ chịu nghe lời Chúa Giê-Su dạy: "Con đừng lo cho ngày mai", hoặc lời khuyên của Wiliam Osler: "Chia đời sống thành từng ngăn, cách biệt hẳn nhau, mỗi ngăn là một ngày".Tôi không còn than thở về cái dĩ vãng đã thiệt chết rồi nữa.Nhưng bạn có mảy may quan tâm về sự ông bà có lỗi không? Không.Chiều đến lại ngủ hai tiếng trước khi ăn bữa tối."Tỉnh dậy, tôi không còn nhớ tôi đang ở đâu nữa.Chỉ việc mang những thứ đó lại ngân hàng hoặc các sở tiết kiệm, các hãng bảo hiểm.Nhưng biết lợi dụng những thất thế mới là điều cần thiết.