Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài.Tóm lại là không được bi quan.Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực.Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).Anh họ đưa chị út lên tăcxi về.Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng.Hai bên dè chừng nhau.Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác.