Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm.Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.Là người thì nên thế.Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn.Là người thì nên thế.Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai.Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máyBị nghi ngờ cũng đáng.