Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ.Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ.Mới dám nửa đùa nửa thật như thế.Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.Thảo nào mà người ta khát hiện sinh.Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.
