Vợ chồng tôi có lần ăn tiệc nhà người bạn là anh John ở Chicago.Cho nên tôi thích cuốn How to stop worring mà chúng tôi dịch là Quẳng gánh lo đi hơn.Chúng ta không thể sống trong cả hai cái vô tận đó được, dù chỉ là trong một phần giây.Không, câu kinh đó chỉ cầu xin được cơm ăn cho đủ từng ngày mà thôi.Điều ấy rất tự nhiên.Nếu không hoạt động, thì dù có thu thập, phân tích sự kiện cũng chỉ là công dã tràng mà thôi.Sống một ngày là một ngày hấp hối.Không đủ lực để sống theo mình "nguyên nhân sâu kín của các chứng bệnh thần kinh".Em muốn khóc, thầm nghĩ: "Tại sao lại có sự vô ý kia khiến cho chiều nay mất vui đi như vậy? Nhưng sau em tự nhủ: "Tại sao mất vui? Cứ nhất đinh vui đi nào! và em vô phòng ăn, đành mang tiếng với bạn bè là người nội trợ dở, còn hơn là tiếng cáu kỉnh, xấu thói.Khi một người mắc chứng bệnh u uất, muốn gì đều được như ý, thì còn trách móc gì ai nữa? Còn thù oán gì nữa mà mong tự tử để tự trả thù? Tôi nói với họ: "Nếu ông muốn đi coi hát hay muốn đi chơi, cứ đi.