Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi.Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.Để không khóc, phải cười thôi.- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.Tất nhiên là tôi cũng quay trở lại rồi.Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng.Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó.Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.
