Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài.Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn.Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn).Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn.Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc.Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.Những đêm ôn thi như thế này thì lại có cớ thức.
