Cứ như người từ trên giời rơi xuống.Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn.Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó.Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra.Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên).Bác đã ra tay thì bật dậy nào.Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi.