Hôm nay tôi xin ca ngợi Socrates – vì tôi nhìn thấy gương mặt thô kệch của ông lúc ông đứng ở nơi cuối cùng của đường ray được gọi là thất bại, ngước mắt nhìn lên trong những khoảnh khắc dường như vĩnh cửu, trước khi ông uống chén thuốc độc mà những kẻ hành hạ ông đã bắt ông phải uống.Tôi ngờ rằng anh thường tự nhủ mình: “ Công việc chính là gương mặt của cuộc đời mình”.Ông là một trong những nhà lãnh đạo phong trào đấu tranh cho quyền bình đẳng của người da đen vĩ đại nhất trong thời đại chúng ta.Cũng trong năm này, cha bà qua đời và gia đình bà phải chuyển đến Manila."Hầu hết mọi người đèu phạm phải sai lầm là coi thất bại như kẻ thù của sự thành công .Có phải nó thật sự tệ hại không?Tôi không biết bạn thích nhìn nhận điều này dưới góc độ như thế nào.“Tuổi xuân và tuổi già không phải tính bằng ngày tháng mà bằng trạng thía tinh thần."chính trong các cuộc khủng hoảng và chiến tranh lớn các vĩ nhân được sinh ra"Hãy tưởng tượng xem thế giới sẽ tiến xa như thế nào.
