Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.Giữa thẳng thắn và kiêng nể.Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế.Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực.Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác.Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế.