Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta.Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách.Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.May có chỗ này tập, không thì buồn lắm.
