Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào.Cháu mai sau là chúa sợ vợ.Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu.Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì.Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành.Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất.Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.Để nấu cơm cho anh ăn.Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.
