Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố.Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi.Sáng nay chép bài một tí.Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả.Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé.Nên cháu mới dám cãi như thế.Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng.