Là oang oang toàn thứ mình không biết.Rồi bảo cảm ơn ta đi.Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở.Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại.Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con…Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này.Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa.