Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng.Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.Không, tôi không cần biết.Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc.Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng.Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.Khi mà tôi lạc loài.Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách.
