Coi như không có chuyện gì xảy ra.Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa.Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi.Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày.Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười.Chính nó làm bạn đau không ít.Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại.Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.