Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác.Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy.Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó.- Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy.Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo.Sự im lặng cũng rưa rứa.Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn.Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.
