Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa.Mất mất người kể chuyện.Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn.Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy.Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.Hy vọng có thể hâm nóng lại.