Trên thực tế, trong những cuộc thảo luận như vậy không có nhiều việc để làm bởi vì kết quả cuộc thảo luận ta có thể nhận thấy từ trước.Điều này về mặt logic có thể là một ý kiến có thể chấp nhận.Mọi người có nhiều cách lý giải khác nhau về vụ việc này.Trong một cuộc họp, ai cũng muốn được tham gia, được chú ý, được cống hiến, và cách dễ nhất để cống hiến là đưa ra những nhận xét kiểu: «đúng vậy …nhưng…» một ý tưởng được đưa ra hợp lý tới 95%, nhưng mọi người lại có khuynh hướng chú ý tới 5% ít hợp lý hơn đó.Khía cạnh nguyên tắc này có thể được duy trì bởi vai trò của người chủ toạ hoặc người được chỉ định mang chiếc mũ xanh, nhưng ai cũng có thể tham gia đóng góp nhận xét nàyNếu ai đó nói rằng họ có một cảm nhận lẫn lộn về sự việc, khi đó, người chủ toạ có thể hỏi xem cảm giác lẫn lộn đó bao gồm những gì.Chiếc mũ xanh da trời nên được sử dụng tại thời điểm bắt đầu và kết thúc cuộc họp.Nếu chúng ta có thể bộc lộ cảm xúc tự nhiên vào bất cứ lúc nào mà chúng ta muốn khi đang tham gia một cuộc họp, thì liệu việc sử dụng chiếc mũ đỏ tư duy có phải là một việc làm không cần thiết và mang tính nhân tạo.Ví dụ, mở đầu cuộc họp, nếu người lãnh đạo bộc lộ ngay cảm xúc của mình, mọi người có xu hướng nêu ra những cảm xúc tương tự.… Câu hỏi là liệu khách hàng này có nhận biết được những sự ưu đãi thuế hay không hay là những ưu đãi này chỉ giúp những người bán hàng của chúng ta bán bảo hiểm thuận lợi hơn?