Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.Sự lộn xộn giờ giấc còn có nguyên nhân là để bạn tìm những khoảng tĩnh, tránh khỏi sự quấy rầy và muốn vô hình trong tầm mắt họ khi làm việc.Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt.Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì.Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười.Nghĩ có vẻ khúc chiết.