Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau.Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.Tôi về, cũng đỡ in ít.Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì.Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả.Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên.Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.
