Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.Không có một vị thần linh nào bảo: "Người này hoặc là điên, hoặc có óc nô lệ.Tôi xin để bạn ở lại đó tới 6 giờ chiều.Bạn bị "nhốt trong châu thành" bạn thích du lãm ở đồng quê, thích nhận xét đời sống của muôn loài? (tiêu khiển đó làm mở mang tâm hồn người ta).Bạn đi chưa được mười bước thì trí óc bạn đã nhảy nhót ra khỏi vật đó, và đương giỡn với vật khác dưới mắt bạn.Không có gì xảy ra tới thân thể, tâm hồn ta mà không đi qua bộ óc của ta, ta thấy vui hay buồn cũng nhờ óc, nên kiểm soát trí óc là việc quan trọng nhất.Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Mà khó thay đổi cái của quỷ đó lắm.Ông thức dậy lúc 9 giờ, điểm tâm từ 9 giờ 7 phút đến 9 giờ 9 phút rưỡi rồi khoá cửa ra đi.Tôi không thể có cái ý cung cấp cho công việc đó ba bốn chục phút liên tiếp vô cùng tĩnh mịch.
