Tôi ngồi như tượng đá.Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện.Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ.Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát.Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.
