Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.Chưa nổi, đồng chí ạ.Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác.Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu.Kể cả cái nhàm chán.