Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui.Thấy mặt mình mát lạnh.Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí.Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.Nước mắt tôi lại rơi.Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.