Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử.Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa.Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế.Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì.Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa.