Kiểu ý thức này vốn không biết gì đến Cội Nguồn của sự sống, xem chính nó là một thực thể tách biệt và thường xuyên bị đe dọa.Tôi là vị đạo sư ấy, và bạn cũng vậy, một khi chúng ta tiếp cận được cái Nguồn Cội bên trong ấy.Biết rõ nó hiện diện ở đó.Nó bảo: “Một ngày kia, khi việc này, việc kia, hay việc khác xảy ra, thì tôi sẽ ổn, sẽ hạnh phúc, sẽ thanh thản”.Biết ơn khoảnh khắc hiện tại và tình trạng mãn túc của sự sống hiện tiền mới chính là giàu sang đích thực.Hãy tập trung chú ý đến cái “không một vật”.Nó chỉ có thể nhận biết các sự kiện hay thông tin về cội cây đó.Xem như chẳng có ai gây tổn thương gì cho bạn vậy.Nhưng sẽ không cần ràng buộc chính mình vào bất cứ hình tướng nào của thế giới ấy.Có thể nào một thứ gì đó giống như vậy từng hiện hữu thoáng chốc hơn không?
