Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức.Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.Thế vi phạm thì sao nào? Dạ.Ngập ngừng vuốt ve sống mũi.Ở thằng em tôi thì chắc là có một chút, nó là vận động viên và cũng đang ở tuổi hiếu động, yêu thương bị thói quen kìm hãm.Cái ghế đá này cũng buồn lây.
