Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng.Bao người làm được sao mi không làm được.Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành.Cũng như với cuộc đời này.Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan.Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng.Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại.