Tôi chỉ thấy rầu rĩ.Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.Chắc hôm nay có việc gì.Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt.Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.Mẹ chị cũng đã từng như vậy.Trẻ con hay người lớn.Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao.Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào.Cũng có thể họ không tìm thấy.