Không ai có đủ khí lực và nghị lực để vừa chống cự với một tình thế không tránh được, vừa tạo một đời sống mới đâu.Bãi sa mạc không thay đổi, những người da đỏ cũng vậy.Tôi viết nhiều chương trong cuốn này ở bên bờ "Hồ Bán Nguyệt" tại miền núi đá xứ Canada, nơi mà tôi làm quen với vợ chồng bà Herbert H.Tôi la khóc cho tới khi anh tôi phải nhường giường cho tôi".Làm sao giải quyết được bây giờ? (Xin viết những câu trả lời xuống dưới đây?).Nhưng sau mỗi lần hành động như vậy, tôi thấy tởm cái thằng tôi.000 đồng [3], nhưng chỉ phải trả 24.Thế rồi, tôi quyết định làm một việc gì có ích cho hết lo, tôi bèn cất một mái gỗ dày che lỗ hầm để khỏi bị mảnh bom, đạn.Sau đó họ đốt những kho bông và thuốc lá ở Richmond, lại đốt cả kho binh khí, rồi trốn khỏi châu thành, trong khi những ngọn lửa giữa đêm bốc ngụt trời.Nghỉ tức là thu hồi lại sức lực của mình".