“Trong mâm còn hai quả kim đào , xin quốc quân truyền lệnh các vị thuộc hạ mỗi người trình bày công lao của họ, ai công lao lớn thì thưởng cho.Chớ có cho dầu vào lửa thành bi kịch cháy nhà ra mặt chuột.Vợ không nghe, nhất định chồng phải về ngay, cầm áo lôi không đi.Nhưng họ không sắm tủ tường đang là "mốt” với giá mấy ngàn tệ mà mời thợ mộc ở quê ra làm một bộ tràng kỷ chạm khắc tứ linh theo lối cổ mà đẹp.Thuật lừa này cung phải xem xét tình hình cụ thể mà định, hơn nữa phải tương đối hiểu biết người mượn danh, nếu không sẽ lộ đuôi cáo, khiến cho người ta khinh.Ông chủ mặc kệ tôi, tôi dọa gọi cảnh sát.Vì vậy, ông Phùng bèn nói một câu hài hước: “ Gọi con anh xuống quả đất đi!".Cho nên lôi kéo tiếp cận người lạ nếu chỉ dày da mặt ra sức mài và ngâm thì cũng không ăn thua gì, nhất định phải nghiên cứu ra một phương pháp vạch ra từng bước đi.Đốt giấy nợ ảnh hưởng gì đâu, mà được nhân nghĩa thì công tử được nhân tâm ích lợi xiết bao? Mấy năm sau.Anh không tìm thấy địa chỉ chứ không phải đường đông quá".
