Nhiều nhà triết học khẳng định rằng con người là chủ nhân số phận trần thế của mình, nhưng đa số không giải thích được tại sao.Anh ta muốn đi đâu thì đi và quay về khi nào thích.Quan hệ của tôi với các bạn hàng hoặc đồng nghiệp có được như họ mong muốn không?Trước khi trình bày, tôi muốn đề nghị các bạn suy nghĩ về ý kiến sau: Khi bắt đầu giàu có, tiền đến nhanh và nhiều đến mức ta thực sự ngạc nhiên: chúng mày trốn đâu những năm nghèo đói trước đây? .Ông cũng không quên sai lầm trong câu chuyện đi tìm vàng.Có một tiếng nói nào đó từ bên trong thì thầm với tôi: ôĐó không phải việc của mi - công việc quá lớn lao và nó sẽ chiếm toàn bộ phần đời còn lại, những người thân của mi sẽ nghĩ gì? Mi kiếm đâu ra tiền để nuôi thân? Chưa ai bắt tay xây dựng một quan điểm thành đạt mang tính triết học chặt chẽ, mi có quyền gì, mi, nhà triết học nửa mùa? Mà mi là ai mà dám đặt cho mình những mục tiêu cao như vậy? Hãy tỉnh lại đi, mi sinh ra và lớn lên ở đâu, mi có thể biết gì về triết học - khoa học của tất cả các bộ môn khoa học? Mọi người sẽ bảo mi là đứa gàn dở (và đúng là về sau họ nói thế thật).Thành phố Boston, ngày 5 tháng 3 năm 1770.Tôi nhìn thấy những buổi gặp gỡ này sống động đến mức tôi đâm sợ hậu quả và tạm dừng một vài tháng.Tại sao? Bởi vì tư duy của họ hình thành trong điều kiện nghèo đói, thiếu thốn và lận đận.Trong tính cách của chúng ta, ở tận nơi sâu thẳm, có một hạt giống hành động đang ngủ yên.