Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển.Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình.Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó.Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.Sao lại xé sách hở con.Vậy thôi, bạn sống bình thường.Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi.Một ngày thả ra nắng mặt trời.Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu.
