Đoạn đó trích trong cuốn "Luyện tinh thần" của giáo sư James Harvey Robinson:Cho nên Franklin quyết chinh phục được lòng thiện cảm của kẻ thù.Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn.Buổi tối, vẫn điệu đó.Không có nụ cười đó, Maurice Chevalier có lẽ còn đóng bàn ghế ở Paris như ông thân và anh em ông.Vậy thì tại sao lại còn dựng thêm những trở ngại nữa? Tại sao tự mua lấy cái bất lợi cho mình vậy? Muốn chứng minh điều đó, phải lập lý một cách kín đáo, đừng cho người nhận thấy chủ ý của ta.Tức thì bà thay đổi chiến thuật.Chúng tôi ngồi chung quanh một cái bàn tròn.Một sử gia thông thạo nhất về đời sống Tổng thống Lincoln có viết: "Giọng nói the thé của bà Lincoln, ở ngoài đường cũng nghe thấy, và những cơn thịnh nộ của bà thì điếc tai hàng xóm.Tôi hỏi thí nghiệm như vậy để chứng minh điều chi.