Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó.Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác.Nhưng mà tôi ươm mầm.
