Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.Nguyên nhân thì rất khó xác định.Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.Không cất đấy, làm gì được nhau.Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.Xuống nhà, ông nội vừa sang.
